Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Văn Tự sự

Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
Đề 1: Tởng tợng 20 năm sau, vào một ngày hè ,em về thăm lại trờng xa.Hãy viết th
cho một bạn học hồi ấy kể về buổi thăm trờng đầy xúc động đó.
Đáp án :
Hà Nội ngày tháng năm
Sơn Ca thân mến!
Hè vừa rồi,nhân về thăm quê mình có ghé thăm trờng cũ.Sau 20 năm,mái tr-
ờng xa đã có rất nhiều thay đổi.Mình muốn viết th cho bạn ngay,vừa để hỏi thăm sức
khoẻ của gia đình bạn vừa muốn tâm sự cùng bạn những chuyện ngày xa .
Đó là vào một buổi chiều muộn,không gian làng quê yên ả,thanh bình đến kỳ
lạ. Mình bớc trên con đờng làng,vẫn là con đờng ngày xa có nhiều hoa và cỏ nhng
cảm giác của mình thật lạ:hồi hộp,xao xuyến nh cô học trò nhỏ ngày nào mỗi sớm
mai đến lớp .Từ xa mình đã trông thấy trờng:nhà cao tầng,lợp ngói đỏ,nổi bật trên
nền trời ngày hè xanh trong.Bớc những bớc chân chậm rãi đến gần ngôi trờng xa yêu
dấu,mình cảm nhận rõ ràng cảm giác thân quen gần gũi khi nhìn thấy tấm biển: Tr-
ờng THCS Quất Lâm.Sơn Ca còn nhớ lời cô đã nói:Bớc qua cánh cổng này là một
thế giới kỳ diệu sẽ mở ra.Đúng là nh vậy.Ngôi trờng của chúng ta giờ đã thay đổi
khá nhiều:to đẹp hơn,khang trang hơn,có tờng bao,vờn thực vật và rất nhiều cây
cảnh.Chỉ có những hàng cây trên sân trờng là vẫn thế:xanh biếc đến nao lòng.Cuối
sân trờng, hàng phợng vĩ vẫn nở hoa đỏ rực nh mùa thi chỉ vừa mới qua thôi Mình
bớc chầm chậm lên hành lang tầng hai, giật mình khi trông thấy bác bảo vệ .Có lẽ
nhìn cái vẻ bần thần của mình bác ấy cũng đoán ra là học sinh cũ về thăm trờng nên
chỉ cời mà không hỏi gì cả.Lòng bồi hồi bớc đến bên lớp cũ ,nhìn qua cửa sổ , cảm
thấy mình vẫn là cô học trò nhỏ ngày nào.Trong ngôi nhà chungấm cúng này , bốn
mơi thành viên của lớp đã học tập,vui chơi,cùng chia sẻ với nhau những niềm vui,nỗi
buồn, những tâm t tình cảm của tuổi học trò hồn nhiên trong sáng.Những dãy
bàn,những giờ học hăng say,dờng nh còn thoảng đâu đây cả lời cô giáo giảng Sơn
Ca còn nhớ chỗ ngồi của bọn mình ngày xa không?Bàn thứ hai,bên trái,chỗ ngồi đã
gắn bó với chúng mình trong suốt cả năm học lớp 9.Có lần cô giáo cho làm bài
tập,cả lớp cắm cúi làm còn An cúi mặt xuống bàn làm một giấc.Thấy An ngủ ngon
Vn T s
1
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
lành quá,mình vẽ lên mũi cậu ấy một chấm tròn to nhìn y nh mũi con mèo.Một lát cô
giáo trông thấy, gọi An đứng dậy.Nhìn An,cô giáo bật cời còn cả lớp đợc một phen
nghiêng ngả.Ngày ấy chúng mình quí nhất cô Mai.Với cả lớp ,cô nh ngời chị cả,vừa
nghiêm nghị vừa gần gụi,yêu thơng.Giọng cô nhỏ và trong,những bài cô dạy,những
câu chuyện cô kể dờng nh bao giờ cũng hấp dẫn hơn nhiều lần Tất cả nh vừa mới
đây thôi,vẫn vẹn nguyên trong ký ức,giờ ào ạt ùa về khiến nỗi nhớ trở nên cồn
cào,cháy bỏng.Gió chiều mát dịu, mang theo cả vị mặn mòi của biển khiến mái trờng
quê thêm thân thuộc biết bao !
Mỗi chúng ta giờ đều đã khôn lớn trởng thành.Những ớc mơ xa giờ đã thành
hiện thực.Nỗi lo toan của cuộc sống khiến ta đôi lúc lãng quên nhiều thứ.Chỉ riêng ở
nơi này,những kỷ niệm của chúng mình vẫn chờ đợi những học trò xa
Chiều muộn,mình trở về.Đã bớc chân ra khỏi ngôi trờng lu giữ những tháng
năm học trò hồn nhiên và đẹp nh một câu chuyện cổ tích mà thấy lòng mình vẫn xao
xuyến bâng khuâng
Sơn Ca!Th đã dài,mình dừng bút nhé.Hẹn gặp nhau một ngày gần nhất khi
chúng mình cùng trở lại trờng xa !
Bạn .
Thảo Nguyên.
Đề 2: Kể về 1 giấc mơ trong đó em gặp ngời thân đã xa cách lâu ngày.
Đáp án :
Đã bao giờ bạn tin rằng sau một giấc mơ những điều bạn hằng mong ớc bấy
lâu sẽ trở thành sự thật ?Đã có lúc tôi rất tin vào điều đó và luôn nhớ khoảnh khắc
kỳ diệu mà giấc mơ đã đem đến cho tôi .
Hôm ấy là một buổi tối cuối tuần,trời đầy sao và gió thì dịu nhẹ.Tôi nằm trên
trần nhà mơ mộng đếm những vì sao.Bỗng nhiên tôi thấy cả không gian nh bừng
sáng.Trong vầng hào quang sáng lấp lánh,ông tôi cời hiền từ bớc về phía tôi.Tôi
sung sớng đến nghẹt thở ngắm nhìn gơng mặt phúc hậu, hồng hào và mái tóc bạc
phơ của ngời ông yêu quí.Ông tôi vẫn thế:dáng ngời cao đậm,bộ quân phục giản dị
và cái nhìn trìu mến!Tôi ngồi bên ông,tay nắm bàn tay của ông,tận hởng niềm vui đ-
Vn T s
2
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
ợc nâng niu nh thuở còn thơ bé Tôi muốn hỏi những ngày qua ông sống nh thế nào?
Ông ở đâu?Ông có nhớ đến gia đình không Tôi muốn hỏi nhiều chuyện nh ng
chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.
Ông kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích mà ngày xa ông vẫn kể.Giọng
ông vẫn thế:rủ rỉ,trầm và ấm.Ông hỏi tôi chuyện học hành,kiểm tra sách vở của
tôi.Đôi mày ông nhíu lại khi thấy tôi viết những trang vở cẩu thả.Ông không trách
mà chỉ ân cần khuyên nhủ tôi cố gắng học tập chăm chỉ hơn.Ông nhìn tôi rất lâu
bằng cái nhìn bao dung và khích lệ.Ông còn bảo những khát vọng mà ông làm dang
dở,cháu hãy giúp ông biến nó thành hiện thực.Những khát vọng ấy ông ghi lại cả
trong trang giấy này.Muốn làm đợc điều ấy chỉ có con đờng học tập mà thôi
Ông dẫn tôi đi trên con đờng làng đầy hoa thơm và cỏ lạ.Hai ông cháu vừa đi
vừa nói chuyện thật vui.Ông bảo đến chợ hoa xuân,ông muốn đem cả mùa xuân về
căn nhà của cháu.Ông chọn một cành đào, cành khẳng khiu nâu mốc nhng hoa thì
tuyệt đẹp:màu phấn hồng,mềm,mịn và e ấp nh đang e lệ trớc gió xuân.Nụ hoa chi
chít,cánh hoa thấp thoáng nh những đốm sao.Tôi tung tăng đi bên ông,lòng sung s-
ớng nh trẻ nhỏ.Ông cầm cành đào trên tay.Có lẽ mùa xuân đang nấp cả trong những
nụ đào e ấp ấy Xung quanh ông cháu tôi,kẻ mua,ng ời bán,ồn ào và náo nhiệt.Họ
cũng đang chuẩn bị đón xuân về !
Tôi đang bám vào tay ông,ríu rít trò chuyện về những ngày xuân mới sắp
đến,chợt nghe tiếng mẹ gọi rất to.Tôi giật mình tỉnh dậy,thấy mình vẫn đang nằm
trêm trần nhà.Lòng luyến tiếc nhận ra tất cả chỉ là một giấc mơ thôi
Giấc mơ chỉ là khoảnh khắc kỳ diệu đáp ứng niềm mong nhớ của tôi. Tôi nuối
tiếc song cũng học đợc nhiều điều từ giấc mơ đó.Và quan trọng nhất là tôi đợc gặp
ông , đợc ông truyền cho niềm tin và sự nỗ lực cố gắng thực hiện những ớc mơ của
chính mình.
___________________
Đề 3
Vn T s
3
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
Đã có lần em cùng gia đình đi thăm mộ ngời thân trong dịp lễ tết .Hãy viết bài
văn kể về buổi đi thăm đáng nhớ đó .
Đáp án :
Thanh minh trong tiết tháng ba
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh .
Từ lâu lắm Nguyễn Du đã viết nh thế về phong tục tảo mộ ngày thanh minh,và
tôi chờ đợi ngày ấy để đợc đi thăm mộ bà với biết bao nỗi niềm, cảm xúc.
Trời đất vạn vật choàng tỉnh sau giấc ngủ đông,khoác tấm áo mùa xuân tơi
tắn.Những giọt nắng đầu tiên trải trên nẻo đờng làng nâu sậm thành từng vùng ấm
dịu.Những bông lau bên đờng khẽ đa mình trong gió,gợn sóng mềm mại.Hơng mùa
xuân thoảng nhẹ đâu đây Đờng làng đẹp đến lạ lùng !
Tôi và gia đình bớc vào khu yên nghỉ của những ngời đã khuất.Gió ở đây lạnh,
heo hút và hoang vắng.Những nấm mộ trắng nằm lặng yên tởng chừng nh không
gian ở đây ngng lại trong sự vĩnh hằng.Mẹ tôi đã chuẩn bị đầy đủ những thứ cần
thiết trong chiếc làn nặng trĩu:nào nhang,hoa và cả đồ lễ nữa.Bà tôi nằm ở đây.Mẹ
và chị tôi sửa sang phần mộ bà chu đáo,cẩn thận.Đa mấy nén nhang đã đốt sẵn,mẹ
bảo chị tôi đi thắp nhang cho các ngôi mộ xung quanh.Mẹ bày đồ lễ,tôi đứng lặng tr-
ớc mộ bà,trong hơng trầm nghi ngút,những kỷ niệm ngày xa tràn về Tất cả chỉ nh
vừa mới hôm qua thôi.Tôi nhớ những ngày bà bế tôi rong chơi khắp làng.Nhớ hơi ấm
đặc biệt của bà,hình bóng bà mỗi sớm tinh sơng,thổi bếp rạ,nớng củ khoai thơm
phức.Tôi thờng theo bà dậy sớm,thích ngồi cuộn lại trong lòng bà nh một con mèo
nhỏ,với tay đun bếp cùng bà.Hơi lửa làm nóng bừng hai má ,tôi vừa thổi vừa ăn
miếng khoai nớng ngọt đến mềm môi Thuở bé thơ, hai chị em tôi thờng dành nhau
chải tóc cho bà.Tóc bà dài, lốm đốm sợi bạc,thoảng mùi sả thơm Tôi nhớ khôn
nguôi mùi hơng ấm nồng làm cay sống mũi ấy.Lúc nhỏ,tôi là đứa trẻ hậu đậu,vụng
về nhng bà chẳng bao giờ mắng tôi. Bà dạy tôi mọi thứ,cẩn trọng,rõ ràng nh ngời ta
truyền cho nhau kinh nghiệm đã đợc chắt chiu cả một đời.Thuở ấy,mỗi lúc đông
về,bà thờng nhắc tôi mặc áo cho thật ấm,vậy mà giờ đây bà nằm một mình trong
lòng đất lạnh,trống trải và cô đơn Tôi yêu bà,gắn bó bên bà cả một thời thơ
Vn T s
4
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
bé.Tâm hồn tôi trong trẻo hơn,trái tim hiểu thế nào là nhân ái từ sự dạy dỗ của bà,từ
những câu chuỵên cổ tích mà bà đã kể.Bây giờ tôi đã lớn khôn.Đông về biết tự mặc
áo ấm,làm việc nhà không còn hậu đậu vụng về,bà tôi lại chẳng còn có dịp nhìn thấy
thành quả của mình đợc nữa.
Tiếng mẹ gọi hoá vàng,tro tiền giấy bay kéo tôi ra khỏi thế giới tuổi thơ tràn
ngập hình bóng của bà.Tôi trở về nhà trên con đờng cũ nhng sao thấy không gian
nh ảm đạm hơn.Dờng nh tôi đang mong chờ một điều kỳ diệu vẫn thờng xảy ra trong
các câu chuyện cổ tích để không gian buồn trên con đờng về nhạt bớt đi chăng?
Có thể bà đã đi xa mãi nhng bà vẫn sống trong lòng tôi và tất cả mọi ngời
trong gia đình.Tôi tin bà đang dõi theo từng bớc đờng đời của đứa cháu yêu và nhất
định sẽ để bà đợc mỉm cời về tôi nơi chín suối.
___________________
Đề 4 :
Hãy kể lại một lần em trót xem nhật ký của bạn.
Đáp án :
Trong ngăn ký ức ngày hôm qua của mình,tôi có thể quên nhiều thứ nhng
không thể quên lần trót xem trộm nhật ký của Mai .
Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi.Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bé
xíu nên tôi hiểu Mai rất rõ .Mai xinh xắn và dễ mến:mái tóc dài đen mợt,cái miệng
chúm chím thật đáng yêu.Mai thông minh,học giỏi và rất tình cảm với bạn bè .
Một lần tôi đến nhà Mai mợn sách.Mai đang mải làm bánh nên để tôi tự
tìm.Cả một tủ sách khiến tôi hoa mắt.Tôi phát hiện ra một khe hở nhỏ cạnh kệ
sách,tôi tò mò lôi từ đó ra một quyển sổ nhỏ và mở ra xem.Không!Tôi vội vàng gập
lại và định để vào chỗ cũ.Nhng tôi lại ngập ngừng,tôi muốn biết thêm về Mai,muốn
biết Mai ghi nhật kí nh thế nào?Tôi không kìm đợc tay mình tiếp tục mở cuốn sổ và
cũng không kìm đợc mắt mình đọc nó.Tôi đã cố gắng nhng mắt tôi vẫn dán vào.Trời
ơi ! lẽ nào cuộc sống của Mai là nh vậy ?Bỗng tôi giật bắn mình,Mai xuất hiện
ngay trớc mặt.Tay tôi run bắn,cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất,tôi đứng trân trân,bất
Vn T s
5
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
động,không nói đợc lời nào.Tôi chỉ nhớ ánh mắt rng rng,đôi môi run rẩy đầy tức
giận của Mai.Tôi vụt chạy đi,lòng nặng trĩu
Đó là lần đầu tiên tôi thấy Mai giận dữ nh vậy.Tôi chạy,chạy nh trốn ánh mắt
ấy,tôi muốn khóc quá.Tôi rất sợ,sợ sự giận dữ Mai ném cho tôi,sợ cả chính việc mình
vừa làm.Về đến nhà tôi đóng sập cửa phòng lại,thở hổn hển,bần thần ngồi xuống
ghế,tôi tự trách mình tại sao lại làm nh vậy ?Tại sao tôi không chiến thắng đợc sự tò
mò của chính mình?Tại sao?Tôi buồn bực quăng cả chồng sách xuống đất.Sự xấu hổ
và hối hận làm tôi day dứt không yên .
Đêm đó tôi trằn trọc mãi.Tôi ớc gì chuyện đó cha bao giờ xảy ra và ngày mai
chúng tôi lại cùng nhau đến lớp.Tôi suy nghĩ miên man,nhớ lại những trang nhật ký
đầy nớc mắt của bạn.Làm sao tôi có thể tởng tợng đợc rằng gia đình Mai không hề
hạnh phúc,suốt ngày Mai phải nghe những trận cãi vã của bố mẹ.Tôi không tin vào
những gì mình đã đọc.Càng nghĩ,tôi càng thơng Mai.Tôi tởng tợng ra hình bóng Mai
cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy mà tôi đã tởng mình hiểu về Mai rõ
lắm.Tôi muốn chia sẻ cùng Mai,muốn an ủi và làm hoà với bạn.Nhng tôi lo Mai vẫn
trách móc, vẫn giận tôi và bạn sẽ chẳng bao giờ nói với tôi một lời nào nữa bởi tôi
đã cố tình xen vào bí mật đau buồn mà Mai hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim
mình.Cứ thế,suốt một đêm trờng tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn,day dứt
Sáng hôm sau,tôi đến lớp một mình.Tôi tự nhủ lòng sẽ đến xin lỗi Mai nhng
tôi vẫn vô cùng lo lắng.Mặc dù vậy, tôi đã không thực hiện đợc ý định của mình vì
hôm sau và những ngày sau đó Mai không đến lớp.Vì hoàn cảnh riêng của gia
đình,Mai đã chuyển về quê để học .
Mong rằng,sẽ có lúc tôi gặp lại Mai để xin lỗi bạn,và tôi cũng cầu mong
những nỗi buồn của Mai sẽ vợi đi theo năm tháng.Tôi tin tởng một tơng lai rộng
mở,sáng tơi sẽ đến với ngời bạn của tôi.Và tôi nữa,tôi tự hứa với mình sẽ chẳng bao
giờ lặp lại sai lầm dại dột thuở ấu thơ .
___________________
Vn T s
6
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
Đề 5 : Kể về cuộc gặp gỡ với các chú bộ đội nhân ngày 22/12.Trong buổi gặp đó em thay mặt
các bạn phát biểu những suy nghĩ , tình cảm của thế hệ sau đối với thế hệ cha anh đi trớc .
Đáp án :
Nhân kỷ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam,trờng em tổ chức
cho học sinh đi thăm một đơn vị bộ đội.Trong buổi gặp gỡ đó em đợc thay mặt các
bạn phát biểu những suy nghĩ tình cảm của mình .
Xe dừng bánh,cả doanh trại bộ đội rộng lớn,sạch sẽ,ngăn nắp hiện ra trớc
mắt.Hội trờng trang hoàng lộng lẫy,các bác các chú quân phục chỉnh tề,gơng mặt
rạng rỡ,tự hào.Chúng em quây quanh các chiến sỹ áo xanh,mặt các bạn hớn hở,
hãnh diện lạ thờng!Chúng em hỏi các chú nhiều chuyện lắm,cả về lịch sử ra đời
ngày 22/12 nữa.Giờ thì chúng em đã biết:Bác Hồ chỉ thị thành lập đội Việt Nam
tuyên truyền giải phóng quân vào ngày 22/12 /1944.Ngay sau đó đội đánh thắng 2
trận liên tiếp tại Phăy Khắt,Nà Ngần Đội ngày càng lớn mạnh và đ ợc đổi tên
thành QĐND Việt Nam.Và từ đó lấy ngày 22/12 làm ngày truyền thống.Bây giờ thì
em đã hiểu lịch sử ra đời của ngày 22/12,hiểu về truyền thống yêu nớc và ý chí chiến
đấu bảo vệ đất nớc của dân tộc ta.Càng hiểu em càng thấy trân trọng và muốn khắc
ghi vào tiềm thức đển nhớ về một thời kì hào hùng với những con ngời quả cảm của
một đất nớc bé nhỏ mà kiên cờng
Chúng em còn đợc nghe kể nhiều về những chiến công anh dũng,hào hùng của
những ngời lính cụ Hồ,về những tháng năm bôn ba chinh chiến chống kẻ thù xâm l-
ợc,những gian khổ hy sinh không thể diễn tả bằng lời.Đến thời bình,bộ đội đâu đã
hết nguy nan:Những đêm tuần tra lạnh run ngời khi truy bắt tội phạm chống lại
những lực lợng thù địch phá hoại từ bên ngoài,những lúc giúp dân chống thiên
tai,lụt lội Nhìn gơng mặt rắn rỏi,xạm đen vì nắng gió,nghe những câu chuyện kể và
chứng kiến vẻ bình thản của những chiến binh,em thật sự thấy rất cảm động xen lẫn
cả niềm tự hào,biết ơn sâu sắc Trong dòng cảm xúc khó tả,ấy em lại đợc vinh dự
thay mặt các bạn phát biểu những suy nghĩ tình cảm của mình: Kính th a các bác
,các chú ,chúng cháu may mắn đợc sinh ra và lớn lên trong một dân tộc anh
hùng.Chúng cháu biết để có đợc cuộc sống hòa bình hôm nay,dân tộc Việt Nam đã
Vn T s
7
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
phải đánh đổi rất nhiều,bằng cả nớc mắt và máu xơng của bao ngời đã hy sinh cho
Tổ quốc.Để thể hiện lòng biết ơn của thế hệ mình đối với cha anh,chúng cháu hứa sẽ
nỗ lực học tập,rèn luyện,tu dỡng để trở thành những công dân có ích,góp phần nhỏ
bé của mình xây dựng đất nớc.Có nh vậy mới xứng đáng với truyền thống cao quí
cuả dân tộc,xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ cha anh. Em ngồi xuống mà
thấy tay mình vẫn còn run,trái tim lâng lâng một cảm xúc bay bổng lạ kì .
ánh nắng đã nhạt dần,chúng em chia tay với các bác,các chú trong lu
luyến.Buổi gặp gỡ đã khơi dậy những ớc mơ trong em,tăng thêm lòng quyết tâm và
niềm tin của em vào một tơng lai tơi sáng .
___________________
Đề 6: Kể lại kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ nhân ngày 20-11
Đáp án:
Đại dơng lớn bởi dung nạp trăm sông,con ngời lớn bởi rộng lòng bao dung cả
những điều lầm lỗi .Đó là bài học đầu tiên tôi học đ ợc từ cô giáo của mình và cho
đến tận bây giờ,những kỉ niệm yêu thơng về cô giáo đầu tiên vẫn còn in đậm trong
tâm trí của tôi!
Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1.Cô giáo của tôi cao,gầy,mái tóc không mớt
xanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc,cô ăn mặc giản dị nhng lịch thiệp.ấn tợng nhất ở cô
là đôi mắt sáng,nghiêm nghị mà dịu dàng.Cái nhìn vừa yêu thơng vừa nh dò hỏi của
cô cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thể nào quên
Hôm ấy là ngày thứ 7.Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với
hàng chữ My pen lấp lánh và những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo mà
duyên dáng ở cổ bút.Tôi nhìn cây bút một cách thèm thuồng,thầm ao ớc đợc cầm nó
trong tay
Đến giờ ra chơi,tôi một mình coi lớp,không thể cỡng lại ý thích của mình,tôi
mở cặp của Mai,ngắm nghía cây bút,đặt vào chỗ cũ rồi chẳng hiểu vì sao tôi bỗng
không muốn trả lại nữa.Tôi muốn đợc nhìn thấy nó hàng ngày,đợc tự mình sở hữu
nó,đợc thấy nó trong cặp của chính mình
Vn T s
8
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp,Mai lập tức mở cặp và khóc oà lên khi
thấy chiếc bút đã không cánh mà bay.Cả lớp xôn xao,bạn thì lục tung sách vở,bạn
lục ngăn bàn,có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi
xuống đất không Đúng lúc đó,cô giáo của chúng tôi vào lớp!Sau khi nghe bạn lớp
trởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút:nào là nó màu gì,có chữ gì, có
điểm gì đặc biệt,ai cho,để ở đâu,mất vào lúc nào Cô yên lặng ngồi xuống ghế.Lớp
trởng nhanh nhảu đề nghị:
-Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!
Cô hình nh không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi:
-Ra chơi hôm nay ai ở lại coi lớp?
Cả lớp nhìn tôi,vài giọng nói đề nghị xét cặp của tôi,những cái nhìn dò
hỏi,nghi ngờ,tôi thấy tay mình run bắn,mặt nóng ran nh có trăm ngàn con kiến đang
bò trên má. Cô giáo tôi nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trờng,chỉ một cái gật đầu của
cô lúc này,cái cặp bé nhỏ của tôi sẽ đợc mở tung ra Bạn bè sẽ thấy hết,sẽ chê c -
ời,sẽ chẳng còn ai chơi cùng tôi nữa Tôi sợ hãi,ân hận,xấu hổ,bẽ bàng Tôi oà
khóc,tôi muốn đợc xin lỗi cô và các bạn Bỗng cô giáo của tôi yêu cầu cả lớp im
lặng,cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp,giờ học lặng lẽ trôi qua
Sáng thứ hai,sau giờ chào cờ,cô bớc vào lớp,gật đầu ra hiệu cho chúng tôi
ngồi xuống.Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:
-Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt đợc khi đi
đóng khoá cửa lớp mình,có phải là cây bút của em không?
Mai cầm cây bút,nó sung sớng nhận là của mình,cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn
dụng cụ học tập cẩn thận,giờ học trôi qua êm ả,nhẹ nhàng Ra chơi hôm ấy,các bạn
lại ríu rít bên tôi nh muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trớc.Chỉ riêng tôi là biết rõ cây
bút thật của Mai hiện ở nơi đâu
Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi,cô không trách móc cũng không giảng giải
gì nhiều.Cô nhìn tôi bằng cái nhìn bao dung và thông cảm,cô biết lỗi lầm của tôi chỉ
là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp tôi không bị bạn bè khinh
thờng,coi rẻ
Vn T s
9
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
Năm tháng qua đi,bí mật về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và cô biết.Nhng hôm
nay,nhâ ngày 20/11, tôi tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính
mình nh là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với ngời đã dạy tôi bài
học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.
Giờ đây tôi đã lớn,đã biết cân nhắc đúng sai trớc mỗi việc mình làm, tôi vẫn
nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung! Và
có lẽ trong suốt cả cuộc đời mình,tôi sẽ chẳng lúc nào nguôi nỗi nhớ về cô nh nhớ về
một con ngời có tấm lòng cao cả!
____________________
Đề 7:Tởng tợng mình gặp gỡ với ngời lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không
kính của Phạm Tiến Duật
Đáp án:
Tôi đã đọc nhiều lần Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến
Duật.Tôi yêu sự tự nhiên,sống động,gân guốc,độc đáo và đậm chất lính tráng của
bài thơ.Tôi ớc ao đợc gặp những con ngời trong thơ dẫu chỉ một lần.Và ao ớc của tôi
đã trở thành hiện thực trong một dịp hết sức tình cờ khi về thăm quê ngoại.
Chiều phủ mờ chiếc áo mỏng manh trên đờng thôn lối xóm,tiếng chuông chùa
phả vào thinh không âm điệu vang ngân.Ngôi chùa quê nhỏ,ngào ngạt hơng hoa
đại.Tôi thơ thẩn nhìn những cánh hoa mềm mịn và lơ đãng nghe câu chuyện giữa
chú tiểu với ngời đàn ông già quắc thớc đang giúp nhà chùa tỉa cây cảnh trứơc
sân.Nghe chuyện,tôi chợt giật mình nhận ra ngời mà tôi hằng ao ớc gặp gỡ lâu nay
đang ở gần ngay trớc mắt.Tôi thấy tim mình rộn lên,quên cả e ngại,tôi hồ hởi chạy
đến bên ông vội vã hỏi: Ông ông chính là ng ời đã lái xe trên đờng Trờng Sơn năm
xa hả ông?Ông có biết Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật
không ạ? .Ông không bất ngờ tr ớc sự đờng đột của tôi,chỉ nhìn tôi hồi lâu rồi nhẹ
gật đầu.Ông có dáng ngời cao ráo,nớc da màu nâu sạm,gơng mặt rắn rỏi,cơng
nghị,mái tóc gần nh bạc trắng nhng đôi mắt sáng vẫn còn nguyên những nét nhanh
nhẹn của thời trai trẻ.Tôi bám lấy ông tò mò muốn biết những điều Phạm Tiến Duật
viết trong thơ có phải là sự thật không?Ông nhìn tôi bằng cái nhìn đôn hậu,rồi nh bị
Vn T s
10
Lờ Hi Yn- THCS Giao Lõm
cuốn vào dòng hồi ức hào hùng,ông chậm rãi kể: Đúng đấy cháu ạ,những chiếc xe
vốn nguyên lành nhng không chịu nổi sức công phá của đạn bom,khói lửa nên kính
vỡ hết.Mặc dù vậy đồng đội của ông vẫn ung dung trên buồng lái tự hào ngắm
nhìn,đón nhận thiên nhiên.Trên những chiếc xe không kính ấy,ông thấy gió trìu mến
vào xoa mắt,thấy sao trời,cây cỏ và những cánh chim ùa cả vào buồng lái của
mình.Không cảm thấy hiểm nguy đâu cháu ạ.Bom đạn của quân thù không làm đồng
đội ông chùn bớc thì gió, bụi,ma sa của thiên nhiên khắc nghiệt nào có đáng kể
chi Cháu biết không,nhà thơ Phạm Tiến Duật đã tái hiện rất trung thực sự khắc
nghiệt của thời tiết Trờng Sơn đấy.Ai đã từng đến Trờng sơn mới thấu hết cái gian
nan của ngời cầm lái.Đờng Trờng Sơn gập ghềnh,ma Trờng Sơn nh trút nớc,mùa khô
xe chạy bụi mù trời.Kỉ niệm đáng nhớ nhất của ông về đồng đội gắn liền với những
phút giây nh thế.Lúc ma tuôn xối xả vào xe,áo quần ớt lớt thớt,mọi ngời nháy mắt
nhìn nhau,lái thêm lúc nữa,ma tạnh,gió lùa quần áo khô ngay.Lại những ngày nắng
bụi mịt mù,mái tóc thanh xuân loáng cái đã thành bạc trắng,nhìn nhau muốn phì c-
ời,thân ái chuyền nhau hút chung điếu thuốc Đôi khi những chiếc xe không kính lại
thành ra rất tiện vì mỗi lúc gặp nhau chẳng cần phải xuống xe cũng có thể bắt tay
nhau.Những câu chuyện vui,những tiếng cời đùa,những giây phút nghỉ ngơi ngắn
ngủi cùng ăn chung một bữa cơm gia đình ấm cúng vẫn còn nguyên vẹn trong ông
cho đến tận bây giờ
Lắng nghe từng lời câu chuyện của ông,tôi thắc mắc: Trên những ph ơng tiện
hỏng hóc nh vậy,lại trong hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh sao những đồng
đội của ông lại có thể lạc quan đến vậy? Ông nhìn tôi thông cảm: Phải sống trong
những tháng năm sục sôi khí thế xẻ dọc Tr ờng Sơn đi cứu nớc mới thấy cuộc kháng
chiến chống Mĩ cứu nớc của dân tộc ta là một bản anh hùng ca bất diệt.Trong cái
nhìn của ông và đồng đội những chiếc xe cũng là những dũng sĩ kiên cờng.Bởi lẽ vợt
dãy Trờng Sơn,đi qua đạn bom khói lửa của kẻ thù,mang trên mình đầy thơng
tích,những chiếc xe vẫn luôn tiến về miền Nam yêu dấu.Điều kiện cần và đủ để xe
chạy là: chỉ cần trong xe có một trái tim. Đó chính là trái tim yêu n ớc,căm thù
giặc,sống trẻ trung,sôi nổi,lạc quan tin tởng vào thắng lợi tất yếu của cuộc kháng
Vn T s
11

Xem chi tiết: Văn Tự sự


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét